Cô bé ấy có tên đầy đủ là Lê Thị Hoa. Trẻ đi bụi kiếm sống quanh khu chợ đầu mối ấy thường gọi cô bé là Hoa "đen" bởi nước da cô đen nhẻm, kết quả của những tháng ngày phơi mặt ngoài đường. Sở dĩ tôi tìm gặp cô bé bởi thời gian gần đây, dân buôn đường dài cùng các tiểu thương trong chợ vô cùng bức xúc vì liên tục bị đám choai choai nhảy hàng, chôm tiền, điện thoại…
Nhiều vụ, biết rõ đối tượng là ai nhưng chẳng ai dám dây bởi đám tiểu yêu ấy có đến mấy chục đứa. Động vào bầy ong ấy, chắc chắn việc buôn bán của mình sẽ chẳng có một ngày yên ả. Chưa gặp, tôi cứ nghĩ Hoa là đứa nanh nọc, khó gần. Thế nhưng, khi gặp rồi thì lại thấy cô bé dễ mến, thân thiện như bao đứa trẻ tuổi 13, 14 khác. Hoa kể, em sinh ra và lớn lên ở bãi nổi Phúc Xá. Nơi ấy, trên mái nhà bè xộc xệch, em chẳng còn ai thân thích ngoài bà mẹ kế mưu sinh bằng nghề gánh hàng thuê.
Bố Hoa quê ở Hải Dương. Mưu sinh, ông lên Hà Nội, sống dặt dẹo nơi bãi giữa sông Hồng. Tại đây, như bao mảnh đời phiêu bạt ông dính vào vòng xoáy tù tội. Một lần ra tù, muốn thành người tử tế, ông lấy vợ. Vợ cả của ông (mẹ của Hoa) cũng là một người coi "tù là nhà lệnh tha là phép". Hai người lấy nhau, có với nhau 2 mặt con rồi cứ thay nhau khăn gói vào tù.
Hoa kể, mẹ em đi trại từ khi em còn bé xíu. Bởi thế, bây giờ, nếu có vô tình gặp lại, Hoa cũng chẳng thể nhận nổi người đã dứt ruột đẻ ra mình.Tuổi thơ của Hoa gắn chặt với bãi nổi, với xóm liều, với những mảnh đời sống như sự tồn tại. Hoa bắt đầu cuộc sống "sói hoang" khi bố đi thêm bước nữa. Hoa bảo, em thấy thiếu tình yêu từ chính những người thân yêu nhất của mình. Ra tù, bố em đổ bệnh, suốt ngày nằm một chỗ. Mẹ kế bởi bận mưu sinh nên em như bị bỏ rơi. Hụt hẫng, em thấy chán cuộc sống gia đình. Em đi bụi.
Hoa có đông bạn. Chúng sàn sàn tuổi em và đến từ khắp nơi. Đứa không gia đình. Đứa thì có nhà cao cửa rộng nhưng không thích thì bỏ hết mà đi. Chúng gặp nhau như có hẹn từ trước. Hoa bảo, em chính thức thành "công dân lang thang" ở khu gầm cầu ấy từ năm 2005. Khi ấy, em mới 12 tuổi. Đồng đảng của Hoa lúc đông nhất lên tới gần 50 đứa. Một lũ lau nhau nên chúng sinh tồn bằng nghề móc túi và cướp giật.

Bình thường, cô bé này vẫn mê đọc sách
"Luật sinh tồn"
Đã có một thời gian, những người qua cầu Chương Dương, Long Biên khi vắng vẻ đã vô cùng sợ hãi bởi sự hoạt động liều lĩnh của nhóm tội phạm nhí nơi đây. Qua cầu, nếu sơ sảy là ngay lập tức, điện thoại, ví tiền bị đám tiểu yêu không biết từ đâu bổ nhào ra giật mất. Khi mọi người còn chưa kịp định thần thì chúng đã vọt lên thành cầu rồi nhảy tõm xuống sông mất hút. Các xe hàng về chợ đầu mối Long Biên cũng vậy. Xe vừa đỗ bến thì cả chục đứa choai choai như ong chẳng biết từ đâu nhào ra, lao lên thùng xe, lên ca bin. Đứa nào vồ được thứ gì thì vồ, rồi chuyền tay nhau, rồi ù té chạy. Chủ hàng, lái xe đuổi được đứa này thì đứa kia ập đến, xâu xé cho kỳ được.
Lấy được thứ gì là chúng đem bán rẻ cho mấy hiệu cầm đồ hay mấy bà buôn hàng ngay tại chợ. Có tiền, chúng chia nhau ăn chơi. Hoa bảo, tuy nhóm đông, nhưng đoàn kết lắm. Và, luật bất thành văn, nếu còn tham gia hội vô gia cư thì không được ăn mảnh, không được chành choẹ, đánh nhau vì tiền.
Bởi thế, dù ai đó ốm, nằm bẹp ở một xó nào đó nơi gầm cầu, các chiến hữu đi "kiếm ăn" được, dù không tham gia nhưng vẫn được chia phần. Ai về nhà, được gia đình cho tiền hay "thiết kế" được ở đâu, khi về lại với nhóm, số tiền ấy được dùng chung. Khi nào hết, đứa khác có tiền lại bao, không phải nghĩ ngợi. Nguyên tắc thương yêu đùm bọc được Hoa và các chiến hữu đặt lên hàng đầu, ai vi phạm thì một là tự động rời khỏi nhóm, hoặc không sẽ bị "xử" theo "luật giang hồ".
Không dùng vũ lực với các thành viên trong nhóm nhưng băng khác, hoặc một kẻ từ đâu đến muốn xâm lấn lãnh địa thì cả bọn ra tay không khoan nhượng. Hoa kể, đã vài lần em chỉ huy mấy đứa "tập kích" một nhóm khác khi bọn chúng dám kéo đến "đất" của nhóm kiếm ăn. Mỗi lần vào trận là đánh đấm quên mình. Giọng như cụ non, Hoa bảo, đấu tranh để sinh tồn nên phải thế!
Băng "Hồng Hài Nhi" của Hoa tác yêu tác quái ở khu vực cầu Long Biên suốt mấy năm trời. Cuối 2007, đầu năm 2008, mấy đứa thủ lĩnh, trong đó có Hoa lần lượt bị công an bắt. Đứa tội nặng thì đi trại giam, đứa tội nhẹ, ít tuổi thì vào trường giáo dưỡng. Đứa lọt sổ thì ù té đi nơi khác, hoặc tìm đường trở về với gia đình. Hoa đi Trường giáo dưỡng số 2 Ninh Bình.
(st)
0 comments:
Post a Comment
- Ghi lời nhận xét của bạn vào khung dưới đây.
- Trong mục "Nhận xét với tư cách", nếu bạn không có các tài khoản Google, Wordpress,... thì có thể chọn "Tên/Url": Ghi nickname bạn muốn hiển thị và ghi Link bạn muốn giới thiệu với mọi người(blog hoặc website..., có thể bỏ trống phần này). Nếu bạn muốn ẩn danh thì chọn phần "Ẩn danh". Sau đó click vào "Đăng Nhận Xét"!
- Đề nghị các bạn không nói tục, nói bậy, dùng những lời lẽ quá khích khi nhận xét. Những trường hợp như vậy sẽ bị xoá ngay.
- Các bạn có thể sử dụng Emoticons bằng cách bấm vào nút [▼/▲] để trang trí cho bài viết nha!!
Root
Click to see the code!
To insert emoticon you must added at least one space before the code.